VÁC ĐỠ Chúa mời con vác thánh giá cho họ Con ngại ngần vì chủ nghĩa cá nhân Cũng từ lâu đã ươm mộng lớn dần Chỉ vun vén bổn phận thôi là đủ. Nhưng lần này như một lần nhắc nhở “Con làm đi, cứ thử Ta xem nào, Rồi lòng này sẽ được thấy thanh cao, Sẽ không sao khi hai người cùng vác”. Nâng đôi tay đặt lên vai người khác Con đếm, miệng hét một, hai, ba Sợ xung quanh người ta sẽ cười xòa Bao nhục nhã, nhọc nhằn con lại hưởng. Nhưng vác rồi mới nhận ra phần thưởng Con và họ cùng tiến bộ trên đường Gặp thấy Ngài – Thiên Chúa của xót thương Trên đồi cao trao tấm lòng rộng mở. Hoa Lan