Tình yêu vô điều kiện

Tình yêu vô điều kiện

Một chàng trai đang trên đường về nhà sau cuộc chiến tranh cam go. Dừng bước ở một trạm điện thoại, anh gọi điện cho gia đình.

 – Bố mẹ ơi, con sắp về tới nhà rồi! Nhưng con có điều muốn thông báo với bố mẹ. Con đi cùng một đồng đội và con muốn đưa người ấy về nhà mình, có được không ạ?

– Bố anh bảo: Cả nhà ta cũng rất muốn gặp cậu ấy!

Người con trai vội giải thích:

– Nhưng có điều bố mẹ nên thông cảm, đó là cậu ấy bị thương nặng, cụt mất một chân và tay. Cậu ấy chẳng còn gia đình người thân, nên con mốn đưa cậu ấy về nhà mình.

– Tội nghiệp quá! Nhưng có lẽ mình sẽ giúp cậu ấy tìm một chỗ khác thôi con.

– Không được, bố mẹ ạ! Con muốn cậu ấy đến sống với chúng ta thôi.

Người bố khuyên:

– Con ơi, con không thấy đòi hỏi ấy là quá đáng sao? Người tàn tật như thế chỉ là gánh nặng cho chúng ta mà thôi. Nếp sống gia đình mình từ trước đến nay đã quen, không thể để chuyện này làm xáo trộn mọi thứ được. Bố nghĩ là con nên về nhà sớm và quên anh bạn ấy đi. Anh ta rồi cũng sẽ tìm được cách xoay xở cho mình thôi.

Người con trai lặng lẽ cúp máy. Nhưng một ngày, hai ngày rồi cả tuần sau, bố mẹ anh không nghe tin gì về anh nữa. Rồi vài ngày sau, sở cảnh sát gọi điện thoại tới nhà báo tin người con trai đã chết khi té từ lầu cao xuống, hình như là tự sát. Bố mẹ anh vô cùng đau đớn, chạy đến hiện trường để nhận thi thể con mình. Chính là anh, nhưng họ vô cùng kinh hoàng vì khám phá ra một chuyện bấy lâu nay họ không hề hay biết: Con trai của họ chỉ còn lại một tay một chân.

Chúng ta luôn cảm thấy có cảm tình với những người lành lặn, vui tươi, chẳng ai muốn gần gũi đón tiếp những người đau yếu, nhất là người tật hay gây bực bội và bất tiện cho mình. Ta luôn tránh xa những người gây phiền toái cho ta hay những người tội lỗi. Đôi khi bệnh tật không làm cho người ta gục ngã, mà chính sức công phá của xã hội cùng thái độ dửng dưng, nó đang hủy diệt con người.

MT, Thỉnh Sinh Mân Côi

About dongmancoichihoavn

Check Also

Bình an

Khoảng lặng trong bình an của Chúa đã kéo tôi ra khỏi những buồn chán của giãn cách xã hội...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

viVietnamese
en_GBEnglish viVietnamese