MẸ LỘ ĐỨC

Dưới chân Pyrénées, nơi mây chạm núi xanh,
một thị trấn nhỏ nép mình bên dòng Gave hiền hậu,
Lộ Đức-Lourdes, như một lời thì thầm của đất trời,
nơi đá cũng biết cầu nguyện,
và nước mang ký ức của phép lạ yêu thương.
Trong hang đá Massabielle,
giữa cái lạnh thô sơ của đá vôi xám bạc,
Mẹ đã đến,
không trong vinh quang chói lọi,
mà trong sự dịu hiền của một Trinh Nữ khiêm cung.
Ánh mắt Mẹ như gom cả nỗi đau nhân thế,
đặt vào đó một niềm hy vọng không tắt.
Bernadette, cô bé nghèo với đôi tay gầy guộc,
đã thấy điều mà người khôn ngoan không nhận ra:
Thiên đàng có thể cúi xuống rất thấp,
để chạm vào những tâm hồn bé mọn.
Từ miệng đất khô cằn, dòng nước vọt lên,
như lời hứa:
Ơn chữa lành bắt đầu từ niềm tin.
Lộ Đức không chỉ là nơi của phép lạ,
mà là miền đất của nhưng bước chân hành hương,
của nạng gỗ đặt lại bên tường đá,
của nến cháy như sao sa dưới trần.
Chuông nhà thờ vang lên giữa sương mai,
nghe như lời mời gọi:
“Hãy đến và uống, hãy đến và tin.”
Buổi tối, dòng người rước kiệu lặng lẽ,
hàng ngàn ngọn nến soi sáng con đường đá cổ.
Lộ Đức khi ấy không ngủ,
mà thức cùng những lời kinh,
những trái tim vỡ vụn tìm nơi nương náu.
Mẹ Lộ Đức,
Mẹ của suối nguồn và của hy vọng,
Mẹ đã chọn một góc nhỏ của nước Pháp,
để dạy nhân loại:
Thiên Chúa không xa vời,
Người ở trong giọt nước,
trong đau khổ, trong bệnh nhân,
và trong niềm tin không khuất phục trước bóng tối.
Ai đến Lộ Đức rồi sẽ mang về: không chỉ kỷ niệm,
mà một khoảng lặng sâu trong tâm hồn,
nơi người ta học lại cách cúi đầu,
cách tin và cách yêu,
như Mẹ đã yêu thế gian
từ hang đá đơn sơ nhỏ bé ấy.
HƯƠNG NGUYỆN CẦU