Cùng Mẹ Maria Sống Mầu Nhiệm Cứu Độ và Mang Ơn Cứu Độ Đến Cho Mọi Người

SỐNG LIÊN LỈ TRONG SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA (3)

Chuyển ngữ: Sr. Emmanuel Phan, Fmsr

Charles Peek

 

Khát khao Thiên Chúa hơn chính bản thân mình

Bạn muốn tương giao với Thiên Chúa chỉ thỉnh thoảng, định kỳ, hay liên lỉ? Sự hiệp thông thỉnh thoảng có nghĩa là chỉ khi bạn đi đến nhà thờ hoặc khi bạn gặp phải một sự cố. Sự hiệp thông định kỳ bao gồm những thời khắc của việc cầu nguyện. Sự hiệp thông liên lỉ có nghĩa là mọi lúc, đêm cũng như ngày, 24 giờ trong một ngày. Bạn càng thường xuyên trải nghiệm mối dây thân tình với Thiên Chúa, bạn sẽ càng khao khát được ở với Người. Biết Chúa là yêu mến Người!

Ở cấp độ thứ nhất của tình yêu, ta chỉ mong muốn những gì có thể thỏa mãn chính mình. Ta chẳng nghĩ đến ai khác ngoài bản thân mình. Ngay cả những cuộc gặp gỡ trước hết của ta với Thiên Chúa, là ta tìm kiếm những gì Người có thể làm cho mình. Ta đi đến cấp độ thứ hai của tình yêu khi ta chấp nhận Chúa Giêsu là Đức Chúa và khám phá ra những gì Thiên Chúa đã làm cho ta qua Đức Giêsu.

1Ga 4: 9-10:

“Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội, vì tội lỗi chúng ta.”

Vì tình yêu của Thiên Chúa, giờ đây ta có thể bước vào sự hiện diện của Người.

Dt 10: 19-20:

“Vậy, thưa anh em, nhờ máu Ðức Giêsu đã đổ ra, chúng ta được mạnh dạn bước vào cung thánh. Người đã mở cho chúng ta một con đường mới và sống động qua bức màn, tức là chính thân xác của Người.”

Hãy nhớ mục tiêu của chúng ta là yêu bản thân mình vì lợi ích của Thiên Chúa. Kenneth Boa trong Cầu Nguyện với Kinh Thánh để Tỏ Lòng Thờ Phượng Thân Mật đã nói rằng, điều này có nghĩa là chúng ta sẽ yêu mến Chúa hoàn toàn, yêu bản thân cách đúng đắn và yêu tha nhân cách khoan dung, nhân hậu.

Yêu mến Thiên Chúa hoàn toàn là một quá trình tăng trưởng bao gồm các yếu tố cá nhân trong sự gắn kết và đáp trả. Bằng việc lắng nghe Chúa Thánh Thần trong những lời Kinh Thánh và trò chuyện với Đức Chúa trong những suy tư và cầu nguyện của mình, ta di chuyển theo hướng để nhận biết Người tốt hơn. Ta càng biết nhiều về Người, ta sẽ càng yêu mến Người, và khi ta càng yêu mến Người, ta càng sẵn lòng đáp trả Người trong sự tín thác và vâng phục

Yêu thương bản thân một cách đúng đắn là nhìn vào mình như Thiên Chúa thấy ta và cho phép Lời, không phải thế giới, định nghĩa về ta bằng cách cho ta biết ta thực sự là ai và thuộc về ai. Ta càng nắm bắt rõ tầm nhìn về căn tính mới của mình trong Chúa Kitô, ta sẽ càng nhận ra rằng những nhu cầu thâm sâu nhất về sự an toàn, tầm quan trọng, và sự thỏa mãn của ta sẽ được thỏa đáng trong Người chứ không phải ở nơi con người, nơi tài sản sở hữu hay những địa vị.

Một cái nhìn Tin mừng về căn tính và khả năng của ta trong Đức Kitô dẫn đưa ta đi trên nẻo đường yêu thương người khác một cách nhiệt tâm. Việc nắm bắt các nguồn lực thực sự và không giới hạn của ta trong Đức Kitô giải thoát ta ra khỏi sự ràng buộc từ những quan điểm của người khác, và cho ta sự tự do để yêu thương và phục vụ tha nhân bất kể sự đáp trả của họ.

Vì chúng ta không thể làm tôi hai chủ, mối bận tâm trong con tim của ta hoặc mang tính tạm thời, hoặc vĩnh cửu. Nếu đó là tạm thời, ta không thể yêu mến Thiên Chúa cách trọn vẹn bởi tim ta bị phân tâm. Khi Đức Kitô là một phần thay vì là trung tâm của đời sống, thì mọi thứ trở nên phức tạp; những lo lắng của thế giới, những gian dối trong công việc, và những ham muốn về những thứ làm tắc nghẽn sự thật trong cuộc sống của ta, và ta không sản sinh những hoa trái tồn tại lâu dài (Mc 4:19). Nếu trọng tâm của con tim ta là vĩnh cửu, ta sẽ yêu mến Đức Kitô vượt lên trên những niềm vui thích và những tạo vật do Thiên Chúa tạo ra, và để bắt đầu thực hiện những mục tiêu lâu dài do chính ta thiết lập.

Ở cấp độ thứ hai của tình yêu, chúng ta học được rằng bản thân có thể làm được mọi sự thông qua Người, và không có Người, ta không thể làm gì được. Việc di chuyển từ cấp độ thứ nhất của tình yêu sang cấp độ thứ hai là khó khăn nhất. Ta bắt đầu chỉ để cho Thiên Chúa hoạt động trong những gì thuộc “tâm linh” nơi cuộc sống của ta. Chỉ khi ta nhận ra rằng Thiên Chúa hoạt động trong tất cả mọi lãnh vực của đời sống, ta mới có thể suy chuyển từ việc yêu mến Chúa vì những gì Người làm cho ta, và để ta có thể yêu mến Người như chính Người là. Nhiều Kitô hữu không bao giờ thực hiện động thái này và bỏ lỡ mối tương giao đích thực với Thiên Chúa. Giai đoạn chuyển tiếp này xảy ra – bắt đầu từ việc ta chỉ yêu bản thân mình, và yêu mến Chúa vì những gì Người làm cho mình, đi đến chỗ ta yêu mến Chúa vì chính Người là – không phải là một bước nhảy vọt hoặc một cú nhảy rõ ràng từ cấp độ này sang cấp độ kế tiếp. Hãy nhớ rằng, đây là một quá trình được tôi luyện và phải tích cực theo đuổi nhờ việc suy gẫm Kinh Thánh, cầu nguyện và thờ phượng!

Sau đây là những gì Kinh Thánh nói về những ai nhiệt tâm khao khát sự hiện diện của Thiên Chúa.

Mt 5:6:

“Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng.”

 

Thánh vịnh 51:5-8:

“Vâng, con biết tội mình đã phạm,

lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm.

Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa,
dám làm điều dữ trái mắt Ngài.
Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án,
liêm chính khi xét xử.

Ngài thấy cho: lúc chào đời con đã vương lầm lỗi,
đã mang tội khi mẹ mới hoài thai.

Nhưng Ngài yêu thích tâm hồn chân thật,
dạy con thấu triệt lẽ khôn ngoan.”

 

Thánh vịnh 119:1-8, 18, 105:

“Hạnh phúc thay ai sống đời hoàn thiện, 
biết noi theo luật pháp Chúa Trời.

Hạnh phúc thay kẻ tuân hành ý Chúa, 
hết lòng hết dạ kiếm tìm Người.

Họ không làm điều ác, nhưng cứ đường lối Chúa mà đi.

Vâng lạy Chúa, Ngài đã ban huấn lệnh, 
truyền chúng con vâng giữ vẹn toàn.

Ước mong sao con hằng vững bước 
theo thánh chỉ Ngài ban.

Ðể con không xấu hổ 
khi nhìn lại các mệnh lệnh của Ngài.

Con thành tâm dâng lời cảm tạ 
vì được biết những quyết định công minh.

Thánh chỉ Ngài, con xin tuân giữ, 
xin Ngài đừng nỡ bỏ rơi con…

Xin mở mắt cho con nhìn thấy 
luật pháp Ngài kỳ diệu biết bao.

Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, 
là ánh sáng chỉ đường con đi.”

 

Lc 11:9:

"Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.”

 

Tv 42:2-3:

“Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong,
hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.

Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.
Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan?”

 

Cn 2:1-6:

“Này con, nếu lời thầy, con luôn nhận lấy,

và huấn lệnh thầy, con hằng ấp ủ,

nếu con lắng tai nghe lẽ khôn ngoan,

và hướng lòng theo sự hiểu biết,

phải, nếu con cầu xin trí thông minh, van nài ơn hiểu biết,

nếu con tìm khôn ngoan như tìm bạc,

và lùng kiếm như thể kho tàng,

thì lúc đó con sẽ hiểu thế nào là kính sợ Ðức Chúa,

và sẽ khám phá ra hiểu biết Thiên Chúa có nghĩa là gì.

Vì chính Ðức Chúa ban tặng khôn ngoan;

tri thức và hiểu biết là nhờ Người mà có.”

 

Phl 3:7-9:

“Nhưng, những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Ðức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa, tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi truyệt vời, là được biết Ðức Kitô Giêsu, của tôi, vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Ðức Kitô và được kết hợp với Người. Ðược như vậy, không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do luật Môsê đem lại, nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Ðức Kitô, tức là sự công chính do Thiên Chúa ban, dựa trên lòng tin.”

 

Khi ta đạt đến một vị trí nơi mà ta coi mọi thứ là vô giá trị khi so sánh với lợi ích vô giá là biết Đức Kitô, thì ta đã sẵn sàng để trải nghiệm sự hiện diện liên lỉ của Thiên Chúa. Thiên Chúa hiện diện mọi lúc và cũng khao khát sự hiệp thông của chúng ta mọi lúc. Thiên Chúa chấp nhận ta như ta là ngay trong phút hiện tại này. Nếu ta có được một con tim đúng đắn, thì Thiên Chúa, qua Kinh Thánh và Thần Khí hiện diện trong cuộc sống của ta, sẽ nắm lấy tay ta và dẫn ta đi trong sự hiện diện của Người, từ vinh quang này đến vinh quang khác. Kể từ lúc này, ta hãy nhìn xem cách thức Thiên Chúa dạy dỗ, hướng dẫn và sửa dạy ta ra sao để ta biết Người nhiều hơn, và để ta luôn ở trong mối tương giao với Người, vâng theo ý muốn của Người và thờ phượng Người với tất cả tâm trí của ta!

Nguồn: sermons.faithlife.com


SỐNG LIÊN LỈ TRONG SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA (2)

Chuyển ngữ: Sr. Emmanuel Phan, Fmsr

Charles Peek

Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài, 

lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan?

Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, 

nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài.

Dù chắp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện, 

đến ở nơi chân trời góc biển phương tây,

tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn, 

cánh tay hùng mạnh giữ lấy con.

Con tự nhủ: "Ước gì bóng tối bao phủ tôi 

và ánh sáng quanh tôi thành đêm tối!"

Nhưng đối với Ngài, tối tăm chẳng có chi mù mịt, 

và đêm đen sáng tỏ như ban ngày, 

bóng tối và ánh sáng cũng như nhau. (Tv 139:7-12)

Điều chúng ta cần làm là học cách tiếp xúc với Thiên Chúa luôn luôn. Hãy hiểu rằng, đây là một bài học ta có thể học được. Điều này có nghĩa là trước tiên bạn phải mong muốn thực hiện; thứ hai, bạn phải học những gì được yêu cầu, và thứ ba, bạn phải thực hành nhiều lần cho đến khi bạn thành thạo. Những phần thưởng lớn lao sẽ đến với bạn, hơn cả mức bạn có thể tưởng tượng và sẽ tồn tại mãi mãi.

Sống liên lỉ trong sự hiện diện của Thiên Chúa bắt đầu bằng việc từ bỏ cách chân thành tất cả những gì mà ta hiểu rằng chúng không dẫn ta đến với Thiên Chúa. Thực hiện như thế cho phép ta mở ra một cuộc trò chuyện liên lỉ với Ngài, với sự tự do và trong sự đơn giản. Ta chỉ cần nhận ra Thiên Chúa hiện diện mật thiết với mình để ta có thể hiến thân cho Ngài mọi lúc. Ta cần phải cầu xin sự trợ giúp của Ngài vì việc nhận biết ý muốn của Thiên Chúa cách cụ thể thì không chắc chắn, đồng thời để có thể thực hiện đúng những gì mà ta nghiệm thấy rõ ràng Thiên Chúa mong muốn nơi ta. Ta cần dâng hiến cho Ngài những việc làm của mình trước khi ta thực hiện, và cảm tạ Ngài sau khi ta hoàn tất. Khi ta sống trong cuộc đối thoại liên lỉ với Thiên Chúa, ta sẽ không ngừng ca ngợi, tôn thờ và yêu mến Ngài với tất cả trái tim của mình dành cho chính Ngài và vì những gì Ngài đã thực hiện cho ta.

Để trải nghiệm một cuộc đàm thoại liên lỉ với Thiên Chúa (cầu nguyện), ta phải biết Chúa. Càng biết nhiều về Chúa, ta sẽ càng gần gũi với Ngài hơn. Khi càng ở gần Ngài, những lời cầu nguyện của ta càng trở nên một lối sống, chứ không chỉ dừng lại ở một sự kiện xảy ra tại một thời khắc hay địa điểm đặc biệt. Thật là ảo tưởng khi nghĩ rằng thời gian cầu nguyện phải khác với bất kỳ thời điểm nào khác. Cầu nguyện là ý thức Chúa đang hiện diện; do đó, ta nên luôn luôn ở trong trạng thái cầu nguyện, chứ không chỉ cầu nguyện vào những thời khắc đặc biệt. Điều này cho phép ta sống liên tục trong niềm vui của Thiên Chúa.

Sự thánh hóa bản thân không phụ thuộc vào việc chỉ thay đổi những hành động của mình, nhưng ta thực hiện những thay đổi ấy bởi vì chúng là ý muốn của Thiên Chúa. Đó là, những suy nghĩ, những khát vọng, những đam mê và những hành vi của ta phải là kết quả cuối cùng trong việc tìm hiểu xem đâu là ý định của Thiên Chúa dành cho mình. Tất cả mọi việc ta làm phải được thực hiện hoàn toàn vì tình yêu của ta đối với Ngài. Thiên Chúa là tình yêu; do đó, để nhận biết Chúa, bạn phải kinh nghiệm tình yêu của Ngài. Cảm nghiệm tình yêu của Ngài là sống trong tương quan với Ngài ở khắp mọi nơi, mọi lúc; ý muốn của Ngài trở nên ý muốn của ta và hành động của ta thể hiện điều đó. Việc thực hành sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa là một sự hiểu biết hướng thượng và sự chấp thuận đường lối của Thiên Chúa; nó đi đôi với sự thông hiểu và sự khước từ cách thức của chính mình. Thật vậy, chính tình yêu của Thiên Chúa trong ta là sự khôn ngoan đích thực, và sự khôn ngoan này chỉ là một danh xưng khác cho sự vui hưởng trong Thiên Chúa. Tình yêu Thiên Chúa có thể được trải nghiệm ở các cấp độ khác nhau và tùy thuộc vào sự gắn bó của ta với Ngài.

Những cấp độ của tình yêu

1.     Tình yêu đối với bản thân vì lợi ích của bản thân.

Đây là những gì ta làm trong trạng thái tự nhiên. Ta không được dạy để yêu theo cách này. Nhu cầu của ta luôn muốn được đáp ứng. Ngay cả khi ta làm điều gì đó cho người khác, thì điều đó có thể chỉ là để ta có được thứ ta mong muốn.

2.     Tình yêu đối với Thiên Chúa vì lợi ích của bản thân.

Điều răn lớn nhất là yêu mến Thiên Chúa. Cách thức ta hiểu ra điều này là khi ta bắt đầu nghiệm thấy Thiên Chúa yêu ta nhiều ra sao khi Ngài chăm sóc ta. Ta bắt đầu học biết rằng ta có thể làm được tất cả mọi sự là do bởi Ngài, và không có Ngài, ta không thể làm gì được.

3.     Tình yêu đối với Thiên Chúa vì quyền lợi của Ngài.

Sau khi được Thiên Chúa thử thách, ta bắt đầu trải nghiệm về tình yêu của Ngài chỉ vì chính Ngài là tình yêu, chứ không phải vì những việc Ngài làm cho ta. Loại tình yêu này thì tinh khiết bởi vì nó không vụ lợi, không tính toán.

4.     Tình yêu đối với bản thân vì quyền lợi của Thiên Chúa.

Ý muốn của ta nên một với Thiên Chúa. Tình yêu hoàn hảo này, nơi mà ta yêu Ngài với tất cả trái tim, tâm hồn, trí tuệ và sức lực của mình, sẽ không xảy ra cho đến khi ta không còn phải bận tâm suy nghĩ về bản thân và đáp ứng ngay như với những nhu cầu của cơ thể. Chỉ như thế, linh hồn ta mới có thể thông hiệp với Thiên Chúa hoàn toàn.

(Còn tiếp)

Source: sermons.faithlife.com


SỐNG LIÊN LỈ TRONG SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA (1)

Chuyển ngữ: Sr. Emmanuel Phan, Fmsr

Khởi đầu của chúng ta là Thiên Chúa. Chính trong tay Ngài và theo kế hoạch của Ngài mà ta đã được hình thành. Vì không có Ngài, ta không thể hiện hữu; chắc chắn không có Ngài, ta sẽ không được thành toàn. Và vì thế, bổn phận của ta trong cuộc sống là trở nên trọn vẹn với Thiên Chúa. Chúng ta được bắt đầu khi Chúa thổi hơi vào cuộc sống của ta. Ngài ban cho ta thần khí của Ngài; một linh hồn, và với công trình này, ta có lý do để hiện hữu.

 “Thiên Chúa đã làm mọi sự hợp thời đúng lúc. Thiên Chúa cũng ban cho con người biết nhận thức về vũ trụ, tuy thế, con người cũng không thể nào hiểu hết được ý nghĩa công trình Thiên Chúa thực hiện trong lịch sử” (Gv 3:11).

Nếu duy một mình Thiên Chúa có thể hoàn thiện công trình này, thì mục tiêu của chúng ta trong cuộc sống phải là được tiếp xúc với Ngài. Tôi tin rằng, điều thực sự duy nhất quan trọng trong cuộc sống là thăng tiến mối tương quan thân mật với Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu đã cho ta biết mệnh lệnh quan trọng nhất, là hãy yêu mến Thiên Chúa hết lòng. Chúa Giêsu cũng nói, nếu bạn yêu mến Tôi, bạn sẽ giữ các điều răn của Tôi. Vậy, để yêu mến Thiên Chúa và làm theo ý muốn của Ngài, bạn phải luôn luôn ở trong sự gắn kết với Ngài. Kinh thánh nói rằng chúng ta phải cầu nguyện liên lỉ. Nếu cầu nguyện là sự giao tiếp với Thiên Chúa, thì ta nên liên tục sống trước sự hiện diện của Ngài. Luôn luôn nói với Ngài cách chúng ta cảm nhận và lắng nghe đường đi nước bước của Ngài dành cho cuộc sống của ta.

Bạn đã có bao giờ thực sự nói chuyện với Thiên Chúa chưa? Ấy là, bạn đã nói điều gì đó và không chỉ chờ đợi Chúa nói lại, nhưng bạn còn cần nghe Ngài nói với mình những gì. Nếu điều này đúng với bạn thì bạn sẽ biết đó là gì khi ở trong sự hiện diện của Ngài. Được ở trong sự hiện diện của Thiên Chúa là một kinh nghiệm đầy cảm hứng, một kinh nghiệm thay đổi đời sống. Môsê đã không bao giờ trở về như tình trạng trước đây sau sự kiện bụi gai cháy, và Phaolô đã là một con người biến đổi sau cuộc hoán cải trên đường tới Đamat. Đối với hầu hết mọi người, kinh nghiệm nghe Chúa nói được xảy ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng chúng ta ghi nhớ và trân trọng. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn nghe Chúa nói mỗi ngày hoặc có thể vài lần trong một ngày hoặc tốt hơn, hoặc liên tục?

Phần lớn ta nói chuyện với Chúa nhưng không phải với Ngài. Chúng ta thực sự không bao giờ mong đợi Chúa nói bất cứ điều gì với mình. Ta chỉ mong muốn Ngài ban cho những điều ta mong muốn hoặc chữa lành ta, chứ không phải nói chuyện với ta. Thiên Chúa yêu thương chúng ta và khao khát trở thành bạn của chúng ta. Là một người bạn yêu thương, Ngài mong muốn tình bằng hữu của chúng ta. Mục tiêu của chúng ta vì thế là không ngừng sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa và ở tại mức độ cao nhất của tình yêu có thể. Như Lời Chúa trong thư gửi tín hữu Côrintô đã viết: “… sự phản chiếu vinh quang của Chúa như một bức gương; như vậy, chúng ta được biến đổi nên giống cũng một hình ảnh đó, ngày càng trở nên rực rỡ hơn, như do bởi tác động của Chúa là Thần Khí” (2Cr 3:18). Theo Thánh Gioan Tông đồ, “… chúng ta hiệp thông với nhau và vui hưởng tình bằng hữu với Thiên Chúa” (1Ga 1:6).

Nhưng điều này có thể xảy ra không? Phải chăng điều đó sẽ có thể chỉ đối với một số người xa lánh cuộc sống trần thế, hoặc với những người già cả, còn đối với hầu hết những ai vất vả cực nhọc năm ngày một tuần và đang cố gắng để nuôi gia đình, thì điều này có thực sự khả thi?

Hãy dừng lại ở đây và suy nghĩ về mối tương quan của bản thân với Thiên Chúa. Ngài đã tạo dựng nên tôi và mọi thứ xung quanh tôi. Ngài đã luôn luôn và sẽ luôn là như thế. Ngài ở khắp mọi nơi, mọi lúc. Ngài thấu biết tất cả những gì đã được dựng nên, mọi thứ như nó là và mọi thứ sẽ là. Thiên Chúa là thần khí và Ngài phải được tôn thờ trong tinh thần và sự thật. Khi suy gẫm về Thiên Chúa, tôi tự hỏi trước tiên, rằng tại sao Ngài lại muốn có mối quan hệ với tôi; thứ hai, làm thế nào để tôi có thể cảm thấy quen thuộc và tiếp xúc với Ngài. Chúng ta đã vốn biết rằng Thiên Chúa luôn khao khát trở thành bạn hữu của chúng ta (Ga 15:14-15).

Với sự thật này, có lẽ tôi không cần phải biết tại sao. Thực tế, chỉ vì Thiên Chúa mong muốn là một người bạn của tôi. Vậy, làm thế nào để tôi có thể trở thành một người bạn của một người mà vượt trội và rất khác biệt với tôi? Hầu hết bạn bè của tôi đều có điểm gì đó giống tôi. Kinh nghiệm sống, trường học, giáo xứ hoặc chỉ một vài điểm chung đã có thể khiến chúng ta đến với nhau như những người bạn. Và bạn cũng cần vui thích để được ở với những người như thế. Tôi tin rằng có những điểm chung nào đó lôi kéo ta đến với Thiên Chúa là thần khí của mình. Đó chính là thần khí Thiên Chúa ở trong ta, tái sinh ta khi ta chấp nhận Ngài như là Đức Chúa và Đấng Cứu Độ của mình. Còn việc vui hưởng trong sự hiện diện của Thiên Chúa thì sao? Nhớ rằng, niềm vui trong Chúa của bạn luôn tỷ lệ thuận với thời gian bạn dành cho sự hiện diện của Ngài.

Sự thật luôn là - Thiên Chúa hiện diện trong cuộc sống của chúng ta mọi lúc, mọi nơi và trong mọi hoàn cảnh!

(Còn tiếp)

Source: sermons.faithlife.com


Trang  1  2  3