TƯỞNG NHỚ CHA

                                                          Mộc Dược, FMSR 

Nhớ về cha, đấng sinh thành đáng kính

70 xuân sinh nhật chốn thiên triều

Cha vẫn hằng dõi bước đứa con yêu

Sớm côi cút khi cha già khuất núi.

 

Con 2 tuổi đã biết lo biết tủi

Cha nhìn con canh cánh một nỗi niềm:

“Dẫu chết rồi, cha vẫn làm việc liên

Đừng lo sợ, cứ vững tâm nên thánh”.

 

Cha để lại một gia tài đức hạnh

Con hưởng nhờ nguồn sữa ngọt thiêng liêng

Bao tâm tư, thao thức muốn dạy khuyên

Cha vắt kiệt trí lòng qua bút tích.

 

Dặn dò con dẫu dòng đời thuận nghịch

Cứ kiên trung theo linh đạo yêu thương

Cha đã sống, đã mở lối khai đường

Đừng nản chí, cứ an tâm tu tiến.

 

Con lớn lên trong cuộc đời thánh hiến

Lời cha hiền dẫn dắt bước con đi

Nghĩa nặng ân sâu tâm cốt khắc ghi

Bóng cha già lưu dấu lòng hậu thế.

 

Một người cha mang trái tim người mẹ

Không nề hà hy sinh hết cho con

Bao đắng cay cha gánh hết thân mòn

Gầy dựng sẵn một nếp nhà trinh nữ.

 

Càng khôn lớn càng thấu lòng Tổ Phụ

Nhẫn nhục, tận tâm dạy dỗ bảo ban

Con bước đi trong đặc sủng lan tràn

Nguồn gia sản con uống hoài không cạn.

 

Tưởng nhớ cha bao niềm thương vô hạn

Muôn đoá hồng rung cùng nhịp đức tin

Trăng gục đầu ôm nỗi nhớ trong tim

Cám ơn gió nâng diều con vỗ cánh.

 

Cha vẽ lối cho con lên Núi Thánh

Chỉ đường con tìm đến Suối Bình An

Cha giờ đây hưởng phần phúc Thiên Nhan

Cầu cho con luôn sống đời thánh thiện.

 

Con nhủ lòng luôn một lời tâm nguyện

Hứa giữ gìn hương sắc đoá Mân Côi

Để vườn hồng cha thơm mãi cho đời

Lời giáo huấn thành toàn trong Đức ái.