PHẦN I:

HUẤN LUYỆN ĐỜI SỐNG THIÊNG LIÊNG

LINH ĐẠO LÀ GÌ?

Nói đến linh đạo là nói đến con đường nên thánh, con đường thiêng liêng của một tập thể hay một cá nhân, đã được vạch ra và được sống dưới ơn soi sáng và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Trong lãnh vực Thần học, Giáo Hội phân biệt Thần Học Tín Lý, Thần Học Luân Lý và Thần Học Tu Đức. Linh đạo nằm trong Thần học Tu đức, là ngành dạy người ta làm sao để hoàn thiện cuộc sống trần thế, không phải chỉ là chu toàn các luật lệ, nhưng còn với những phương pháp giúp con người sống tốt đẹp hơn để có thể đạt tới sự hoàn thiện của người kitô hữu.

Ơn gọi nên thánh là ơn gọi chung của mọi kitô hữu. Tất cả đều được mời gọi nên thánh nhưng mỗi người có thể nên thánh theo cách thức riêng tuỳ hoàn cảnh và bậc sống của mình: một linh mục coi xứ, một tu sĩ chiêm niệm, một tu sĩ tông đồ, một giáo dân giữa chợ đời hay sống trong tổ ấm gia đình, mỗi người đều có những nẻo đường, những điều kiện thuận lợi riêng để nên hoàn thiện.

Trong Giáo Hội, ta thường nghe nói tới linh đạo của các dòng tu hay của một Hội tông đồ nào đó, nghĩa là bất cứ một tổ chức tôn giáo nào cũng có những đường lối đặc biệt giúp nên hoàn thiện hơn. Một cá nhân cũng có thể khám phá ra đường lối riêng để nên thánh (như thánh Têrêsa, thánh Phanxicô v.v...). Trong những nẻo đường nên thánh ấy, có nẻo đường của giáo lý viên. Dù họ hiến thân cả đời cho việc dạy giáo lý hay chỉ phục vụ một thời gian thì công việc dạy giáo lý là con đường nên thánh của họ.

Nói chung, mỗi tổ chức, mỗi bậc sống trong Giáo Hội đều có thể được ví như một loài hoa, có màu sắc khác biệt với các loài hoa khác. Mỗi loại hoa đều có những hương vị riêng của mình, nhưng tất cả đều tươi đẹp và tạo ra nét duyên dáng cho Giáo Hội. Mỗi linh đạo có một tinh thần riêng, một phương cách sống và hoạt động tông đồ đặc biệt, nhưng tất cả đều đòi buộc người kitô hữu phải tiến tới sự trọn lành.

LINH ĐẠO GIÁO LÝ VIÊN

Nhìn lại lịch sử Giáo hội qua nhiều thế kỷ, từ Đức Kitô, đến các tông đồ, từ thời các giáo phụ rồi đến chúng ta ngày nay, biết bao thế hệ kitô giáo đã không mệt mỏi sống và truyền đạt cho người khác những gì họ đã nhận lãnh nơi Đức Kitô. Chính Đức Kitô là Người Thầy duy nhất[1] mà qua lời giảng dạy, Ngài đã truyền đạt một con đường sống: “Các con hãy nên hoàn thiện như Cha các con ở trên trời” (Lc 6, 36). Đó là cùng đích của đời sống kitô hữu.

Thật ra, con đường nên thánh của giáo lý viên không ở ngoài con đường chung cho mọi kitô hữu là sống niềm tin-cậy-mến, cầu nguyện và thực thi các nhân đức của Tin mừng. Nhưng theo chức năng của mình, giáo lý viên phải sống linh đạo đó ở một trình độ cao hơn, nghĩa là linh đạo của họ phải là một bổn phận cấp bách hơn. Linh đạo này không chỉ dựa vào sự hiểu biết thần học hay những phương pháp dạy giáo lý, tuy những điều này là cần thiết nhưng không thuộc về bản chất linh đạo của giáo lý viên. Vậy ta có thể nói rằng linh đạo giáo lý viên hệ tại việc sống những đòi hỏi của Tin mừng. Đó là:

-      Yêu Chúa hết lòng (Lc 10, 27)

-      Vâng lời người đại diện Chúa (Lc 10, 16)

-      Mỗi ngày nên tốt hơn (1 Thess 4, 3)

-      Làm tông đồ để cho mọi người biết Chúa và được cứu độ

(1 Tim 2, 4)

Nói tóm lại, linh đạo giáo lý viên là sống thật tốt tương quan của mình với Thiên Chúa, với Giáo Hội và với con người được biểu lộ qua những thái độ yêu mến Chúa Kitô, gắn bó với Giáo Hội và góp phần thăng tiến đời sống con người.

Ở đây chúng ta không liệt kê hết những thái độ cần phải có của giáo lý viên, nhưng chỉ nhấn mạnh một số điểm đặc biệt cần thiết trong thời đại hôm nay. Một thời đại của những biến đổi không ngừng trong đời sống đức tin và trong những mối tương quan của con người.

Chương I, chúng ta đề cập đến mối tương quan của giáo lý viên với Thiên Chúa. Giáo lý viên là người cảm nghiệm sâu sa được tình yêu Thiên Chúa và luôn sống tình con thảo với Người. Đây là điều kiện tiên quyết để có thể đem Chúa đến cho người khác.

Chương II nói đến bổn phận của giáo lý viên đối với Giáo Hội. Giáo lý viên là người được Giáo Hội sai đi làm việc cho Chúa. Do đó người được sai phải luôn gắn bó và làm theo ý của người sai mình.

Chương III, chúng ta nêu lên một số điều kiện phải có nơi giáo lý viên trong việc thăng tiến chính bản thân mình và mưu tìm hạnh phúc cho người khác, nhờ đó đời sống tâm linh được thống nhất với những hoạt động bên ngoài.

 




[1] Tông Huấn Dạy Giáo Lý (DGL) 8




Chương I: Yêu mến Chúa Kitô

Chương II: Gắn bó với Giáo Hội

Chương III: Thăng tiến con người