Ở LẠI VỚI CHÚA TRONG CỘNG ĐOÀN HUYNH ĐỆ

          Đời sống cộng đoàn thuộc về bản chất của người nữ tu Mân Côi (HL 1.1). Khi nói đến bản chất là nói đến cái phải có, cái làm nên ơn gọi để đáp ứng cho một Đoàn Sủng. Trong ơn gọi này, yếu tố thần linh và yếu tố nhân loại hòa hợp với nhau, tạo nên những cung bậc tình yêu huyền nhiệm trong cảm thức thuộc về Chúa và thuộc về nhau. Khi ấy, lời mời gọi "Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em" (Ga 15, 4) là một kinh nghiệm Siêu Việt năng động, vì "Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái" (Ga 15, 5).

          Nguyện ước cho việc ở lại với Chúa trong bầu khí cộng đoàn huynh đệ sẽ giúp cho đời sống dâng hiến của chị em luôn tăng triển, và biết đồng trách nhiệm trong dự phóng làm cho Đoàn Sủng Mân Côi được bén rễ sâu và lan rộng tới biên cương "Ad Gentes".

          Để cho công cuộc của Chúa được thực hiện trên đường hướng chung của Hội Dòng, trong tháng này, chúng ta cùng dừng lại để một lần nữa khơi lên cho nhau và cho cộng đoàn cảm thức: chọn Chúa làm tâm điểm và sống chứng tá niềm vui, lòng thương xót Chúa nơi môi trường hiện sinh của chúng ta. 

          1. Cộng đoàn lấy Chúa làm trung tâm

          "Đức Giêsu gọi đến với Người những kẻ người muốn, và các ông đến với Người. Người lập nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng" (Mc 3, 13-14). Như các môn đệ xưa, chị em Mân Côi được Chúa gọi đích danh từng người từ nhiều vùng miền đến quy tụ bên Chúa và bên nhau, kết nên gia đình hiệp thông với nếp sống và sứ vụ của Chúa Giêsu.

          Khi thần tượng một nhân vật nào, người ta thích học theo cung cách và lối hành xử của nhân vật đó. Nhân vật được thần tượng trở nên tâm điểm cho mọi chọn lựa của người mộ mến mình, mặc dù hai bên có khi chưa một lần giáp mặt.

          Hình ảnh trên được gợi lên để giúp chúng ta dừng lại lượng định xem Chúa Giêsu có đang là thần tượng của mỗi người và của cộng đoàn chúng ta? Người có đang chi phối mọi khía cạnh trong nếp sống và sứ vụ của cộng đoàn chúng ta? Chúng ta có thường xuyên trở về với câu hỏi căn bản: Trong trường hợp này Chúa Giêsu làm gì? Chúa Giêsu ứng xử như thế nào? Để rồi chúng ta cũng có cùng cảm nghĩ và cách giải quyết như Chúa.

          Khi chọn Chúa Giêsu làm thần tượng, làm tâm điểm của cộng đoàn, có lẽ chúng ta cần khởi đi từ xác tín: Giêsu của lịch sử và Giêsu Phục Sinh là một, Người vẫn đang thực sự hiện diện sống động trong cộng đoàn chúng ta, như Người đã hứa: "Khi cộng đoàn tụ họp như một gia đình đích thực, nhân danh Chúa, sẽ được diễm phúc có Chúa hiện diện" (Mt 18, 20). Điều quan trọng là làm sao từng người trong cộng đoàn nếm cảm được sự hiện diện của Chúa ở giữa cộng đoàn đang và luôn mang lại ý nghĩa tối hậu, niềm vui, niềm hạnh phúc, thậm chí là niềm hãnh hiện cho cộng đoàn của mình? Nếu TRẢI NGHIỆM ý vị này đan xen vào từng hơi thở, thẩm thấu vào từng sự luân chuyển của khí huyết trong cơ thể thì chúng ta có thể quả quyết được như thánh Phaolô: "Ðối với tôi, sống là Ðức Kitô" (Pl 1,21).

          Chúng ta thử hình dung: một người, hai người, rồi ba người..., ai trong cộng đoàn cũng  cảm được "Đức Kitô là trung tâm của cộng đoàn", chắc chắn cộng đoàn này sẽ luôn vui thích quấn quýt bên Chúa và bên nhau. Ở bên Chúa để cùng hấp thụ phong thái sống của Chúa. Ở bên nhau trong sự hiện diện của Chúa, để thao luyện cho con tim đạt đến một TRÌNH ĐỘ ĐỨC MẾN biết dung hòa mọi khác biệt và hợp nhau nên "một lòng một ý" (Cv 4, 32) trong Đoàn Sủng Mân Côi.

          Thật vậy, sự hòa điệu giữa những khác biệt để kiến tạo thành một cộng đoàn hiệp thông huynh đệ, tự nó đã là một tác vụ tông đồ có âm hưởng Tin Mừng mạnh mẽ, vì "người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ của Thầy, là anh em có lòng yêu thương nhau" (Ga 13, 35). Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II cũng trực giác thấy được dấu chỉ của tình huynh đệ là điều rất hệ trọng nên đã khẳng định: "hiệu quả đời tu tùy thuộc vào phẩm chất của đời sống huynh đệ cộng đoàn"

TỰ VẤN:  Từng người trong cộng đoàn chúng ta đã có trải nghiệm cá vị thân thiết nào với Chúa Giêsu? Chúng ta đã đặt hồn Chúa Kitô vào từng công việc và nên một lòng một ý với nhau trong sứ vụ chưa? 

          2. Có Chúa, cộng đoàn trở nên chứng tá của niềm vui

          Câu nói "Ở đâu có các tu sĩ, ở đó có niềm vui" của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Tông thư Năm Đời Sống Thánh Hiến đã trở thành bất hủ cho những người sống đời thánh hiến.  "Niềm vui của Tin Mừng đổ đầy trái tim và cuộc sống của tất cả những ai gặp Chúa Giêsu". Niềm vui này lưu đọng nơi tâm hồn cách bền bỉ và có sức lôi cuốn vì được tác động từ bên trong. Khởi đi từ sự tiếp cận với Đấng là trung tâm của lịch sử nhân loại – Đức Giêsu Kitô.

          Qua lời cam kết khấn dòng, cũng như qua sự tồn hữu của mỗi người và cộng đoàn trong ơn gọi Mân Côi đến giây phút này, là một sự bảo đảm rằng chúng ta đã hơn một lần thủ đắc được niềm vui thiêng liêng như vị Cha chung mong muốn. Niềm vui ấy là sự xác tín có Chúa luôn song hành "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28, 20); Niềm vui ấy là những thời khắc được trải rộng lòng đến cõi Vô Biên Hạnh phúc của con là ở kề bên Chúa” (Tv 73, 28) và nếm trải được sự thâm thúy trong tình yêu "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời" (Ga 3, 16). Niềm vui ấy là những ủi an của Chúa khi chúng ta tất tả ngược xuôi lo cho sứ vụ "Hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời" (Lc 10, 20); Thậm chí niềm vui ấy còn đến từ những kinh nghiệm lầm lỡ, những khó khăn, những đêm tối tâm hồn, những đớn đau bệnh tật... vì biết rằng: "Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người" (Rm 8, 28).

          Bên cạnh đó, đời sống huynh đệ cộng đoàn cũng kiến tạo cho chúng ta thật nhiều niềm vui và hạnh phúc như lời Thánh Vịnh 132 diễn tả: "Ngọt ngào tốt đẹp lắm thay, anh em được sống vui vầy bên nhau... Nơi đây ân huệ Chúa ban, chính là sự sống chứa chan muôn đời". Cha Frederick William Faber với kinh nghiệm sống cộng đoàn đã rút ra hệ luận:  “Nụ cười tạo ra niềm vui trong cộng đoàn, nâng đỡ khi lao tác, và là dấu hiệu hữu hình của tình bạn. Nụ cười làm vơi nhẹ nỗi nhọc nhằn, đổi mới lòng can đảm trong những thử thách, là linh dược lúc buồn phiền. Nếu bạn gặp người nào không biết tặng nụ cười, thì bạn hãy quảng đại biếu họ một cái: không ai cần nụ cười cho bằng kẻ không biết trao tặng nó”.

          Nói đến niềm vui, Đức Cha Tổ Phụ cũng có nhiều lời khuyên cho chị em: "Sự vui vẻ thật ở tại bề trong mà xuất ra nơi nét mặt, làm cho bộ diện tươi cười như hoa nở. Tinh thần vui vẻ hằng vui với hết mọi người, làm cho mọi người xung quanh mình vui" (Gia sản I, tr. 194).

          Nếu chúng ta đã có được niềm vui thiêng liêng từ kinh nghiệm sống với Chúa và với chị em trong cộng đoàn, trong năm Thánh của Hội Dòng, ước mong cho niềm vui dâng hiến được mỗi thành viên trong cộng đoàn tiếp tục vun đắp bằng việc "trau dồi những đức tính cần có trong tất cả các mối quan hệ nhân bản: tinh thần hợp nhất, sự kính trọng, lòng tốt, sự chân thành, tự kiềm chế, lịch thiệp, biết khôi hài và tinh thần chia sẻ". Thêm vào đó, để tạo nên những ký ức hạnh phúc cho nhau, chúng ta hãy quý trọng từng điều thiện của nhau, dù chỉ là những điều thiện nhỏ như "chén nước lã" (x. Mt 10, 34), và tập cho mình có được những trực giác về sự tốt lành của nhau, vì Thiên Chúa chúng ta tôn thờ là Đấng Chân Thiện Mỹ. Thật vậy, nếu cộng đoàn chúng ta có "một trái tim, một tinh thần và vui mừng trong sự hiện diện của Chúa" thì đó là một chứng từ rực rỡ cho phẩm chất Tin Mừng, là nguồn phát sinh những ơn gọi mới cũng như nuôi sự bền bỉ ơn gọi cho Hội Dòng.

TỰ VẤN:  Với bầu khí và cách tổ chức của cộng đoàn như hiện nay, tôi và các chị em trong cộng đoàn có đang thủ đắc được niềm vui thiêng liêng trong tâm hồn? Tôi tự thống kê những trực giác về sự tốt lành của từng thành viên trong cộng đoàn của tôi. 

          3. Có Chúa, cộng đoàn trở nên chứng tá của lòng thương xót

          Sau thời gian ở với Chúa Giêsu, các môn đệ được Chúa sai đi rao giảng Nước Thiên Chúa. Có một điều đặc biệt là sai các ông đi giảng nhưng Chúa lại không ban ơn ngôn ngữ. Ơn mà các ông nhận được trong sứ vụ GIẢNG là năng lực trừ quỷ khả năng chữa lành các bệnh tật. "Đức Giêsu tập hợp nhóm Mười Hai lại, ban cho các ông năng lực và quyền phép để trừ mọi thứ quỷ và chữa các bệnh tật" (Lc 9, 1). Qua đây cho chúng ta nhận thấy sự ưu việt của việc tông đồ là những hành động biểu lộ lòng thương xót của Chúa - như Chúa, chứ không phải là những lời nói yêu thương vô hồn hay lòng thương xót theo cảm xúc nhất thời của con người. Lòng thương xót này phải khởi đi từ con tim của người đã có kinh nghiệm được yêu thương, được xót thương, được chữa lành.

          "Chúa Giêsu Kitô là dung nhan Lòng Thương Xót của Thiên Chúa Cha". Nếu cộng đoàn chúng ta đã chọn Chúa làm tâm điểm trong cuộc sống và được Chúa xót thương thánh hiến, thì dung nhan lòng thương thương xót của Chúa phải được phác họa mỗi ngày trong nếp sống của chúng ta, như lời Đức Bênêđictô nhắc nhủ:“Ta cần phải sống lòng thương xót mỗi ngày, đồng thời cho phép Lòng Chúa Thương Xót biến đổi ta nên những người có lòng thương xót. Để rồi thế giới này đến lượt tự nó sẽ được biến đổi bởi sự khải hoàn của Lòng Thương Xót sống động”. Đức Phanxicô – người được mệnh danh là vị Giáo Hoàng của lòng thương xót Chúa cũng có cùng thao thức: “Tôi mong muốn biết bao rằng nơi nào Giáo hội hiện diện, đặc biệt là các giáo xứ và các cộng đoàn của chúng ta, nơi ấy sẽ trở thành những hải đảo thương xót giữa lòng đại dương vô cảm!”.

          Năm thánh của Hội Dòng được lồng vào năm thánh của Lòng Thương Xót, đây là NHỊP CẦU ÂN PHÚC cho chúng ta sống tâm tình tạ ơn cách hữu hiệu. Ước mong lời tạ ơn  luôn ngân vang bằng việc chúng ta biết sống mối phúc Xót Thương của Thiên Chúa ngay trong chính cộng đoàn chúng ta. Từng nghĩa cử quan tâm cách tế nhị và đáp ứng nhu cầu của chị em, từng lời nói mang âm hưởng xây dựng, khuyến khích nhau sống thánh, từng phút giây cố gắng sống hết mình trong bổn phận để không trở nên gánh nặng cho cộng đoàn, từng nỗ lực tự luyện đưa mình vào khuôn phép của cộng đoàn, từng nhịp đập cảm thông với những khiếm khuyết của nhau, từng thao thức sống hướng thượng và giúp nhau, giúp tha nhân thăng tiến... Tất cả những nỗ lực này nếu được thực hiện trong ước muốn để cho lòng thương xót của Thiên Chúa đổi mới chúng ta, thì chính chúng ta cũng trở thành máng chuyển ơn của lòng Thương xót xuống cho chị em và những người chúng ta được gởi đến thực thi sứ vụ, giống như Chúa Giêsu, Đấng "đi tới đâu thì thi ân giáng phúc và chữa lành tới đó" (Cv 10, 38).

TỰ VẤN:  "Tôi đã cảm nghiệm về lòng thương xót Chúa trong đời mình như thế nào? Và tôi đã chuyển thông cảm nghiệm này tới tha nhân chưa?

Sr M. Têrêsa Diễm Hạnh, Fmsr